PVLC Chúa Nhật VI Thường Niên Năm B và Thánh Cyrilo cùng Thánh Methôđiô ngày 14-2

 

Bài Đọc I: Lv 13, 1-2. 44-46

"Người phong cùi phải ở riêng ngoài trại".

Trích sách Lêvi.

Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: "Nếu người nào thấy da thịt ḿnh xuất hiện màu sắc khác thường, hoặc mụn nhọt hay những vết bóng láng, đó là dấu bệnh phong cùi, phải đem họ đến tư tế Aaron, hoặc đến một vị nào trong các con trai của ông.

"Vậy ai mắc bệnh phong cùi, và tư tế ra lệnh phải ở riêng, th́ phải mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng và la to rằng ḿnh mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó c̣n mắc bệnh phong cùi và ô uế, họ phải ở riêng một ḿnh ngoài trại".

Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 31, 1-2. 5. 11

Đáp: Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ con khỏi điều nguy khổ (c. 7).

Xướng: 1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong ḷng người đó chẳng có mưu gian! - Đáp.

2) Tôi xưng ra cùng Chúa tội phạm của tôi, và lỗi lầm của tôi, tôi đă không che giấu. Tôi nói: "Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đă tha thứ tội lỗi cho con". - Đáp.

3) Chư vị hiền nhân, hăy vui mừng hân hoan trong Chúa, và mọi người ḷng ngay hăy hớn hở reo mừng. - Đáp.

 

Bài Đọc II: 1 Cr 10, 31 - 11, 1

"Anh em hăy noi gương tôi, như tôi đă noi gương Đức Kitô".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, dầu anh em ăn, dầu anh em uống, dầu anh em làm việc ǵ khác, anh em hăy làm mọi sự cho sáng danh Chúa. Anh em đừng nên cớ cho người Do-thái, dân ngoại hay Hội thánh của Thiên Chúa phải vấp phạm. Như tôi đây, tôi cố làm hài ḷng mọi người trong mọi sự, không t́m điều ǵ lợi ích cho tôi, nhưng t́m điều lợi ích cho nhiều người, để họ được cứu rỗi. Anh em hăy noi gương tôi, như tôi đă noi gương Đức Kitô.

Đó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia

 

Phúc Âm: Mc 1, 40-45

"Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch". Động ḷng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: "Ta muốn, anh hăy khỏi bệnh". Tức th́ bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: "Anh hăy ư tứ đừng nói cho ai biết, một hăy đi tŕnh diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng ḿnh đă được khỏi bệnh". Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.

Đó là lời Chúa.

 

Image result for mark 1 40-45

 


 

Suy nghiệm Lời Chúa 

 

 

ĐỨC KITÔ - PHỤC HỒI

 

Trong các thứ bệnh hoạn tật nguyền của loài người, có lẽ chứng phong cùi là một chứng bệnh không nguy tử nhưng khốn nạn nhất. Bởi nó chẳng những làm con người bị biến h́nh biến dạng và trở thành dị h́nh dị dạng nơi thân thể của họ mà nó c̣n cô lập hóa họ khỏi xă hội loài người, bao gồm cả chính những người thân yêu nhất của họ trong gia đ́nh, để tránh lây nhiễm cho chính những người thân yêu ấy cũng như cho chung cộng đồng xă hội của họ.

 

Đó là lư do, để bảo vệ lợi ích cho chung cộng đồng, chính Chúa là Thiên Chúa của Dân Do Thái đă truyền qua Mosen về trường hợp của những con người nạn nhân của chứng bệnh phong cùi này ở Bài Đọc I hôm nay như sau: "ai mắc bệnh phong cùi, và tư tế ra lệnh phải ở riêng, th́ phải mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng và la to rằng ḿnh mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó c̣n mắc bệnh phong cùi và ô uế, họ phải ở riêng một ḿnh ngoài trại".

 

Muốn trở về sống với gia đ́nh và cộng đồng xă hội th́ nạn nhân phải được lành sạch hoàn toàn như trước, và cần phải được chứng nhận bởi thành phần tư tế trong dân là thành phần lo về vấn đề tế tự thánh hảo (xem Levi 14:1-32), v́ họ chính là những vị chức sắc tôn giáo có thẩm quyền mà ai thấy ḿnh có triệu chứng phong cùi phải đi tŕnh diện với họ, như Thiên Chúa đă qui định được Bài Đọc I hôm nay ghi lại thế này: "Nếu người nào thấy da thịt ḿnh xuất hiện màu sắc khác thường, hoặc mụn nhọt hay những vết bóng láng, đó là dấu bệnh phong cùi, phải đem họ đến tư tế Aaron, hoặc đến một vị nào trong các con trai của ông".

 

Bởi thế chúng ta không lạ ǵ sau khi chữa lành cho một nạn nhân bị phong cùi trong Bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu đă căn dặn anh ta phải cẩn thận tuân thủ điều khoản đi tŕnh diện với các vị tư tế rằng: "Anh hăy ư tứ đừng nói cho ai biết, một hăy đi tŕnh diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng ḿnh đă được khỏi bệnh".

 

Có thể nói chứng bệnh phong cùi là h́nh ảnh xác thực nhất về bản chất của tội lỗi, một bản chất xấu xa nhơ nhớp nên cần phải thanh tẩy (rửa tội và xưng tội), một bản chất xấu xí dị ngợm đang ghê tởm (làm biến h́nh biến dạng h́nh ảnh thần linh nguyên thủy nơi con người tạo vật được Thiên Chúa dựng nên), một bản chất gây lây nhiễm (bởi gương mù gương xấu của tội lỗi là những ǵ vốn hợp với bản chất hướng hạ và thích rộng răi buông tuồng của bản tính con người), và cũng là một bản chất có tác dụng tự cô lập hóa con người vấp phạm (v́ tội lỗi tự nó làm cho chủ thể phạm nhân bị mất đi mối liên hệ với chính Thiên Chúa cũng như với tha nhân đồng loại của họ).

 

Riêng về khía cạnh lây nhiễm của chứng bệnh phong hủi này, một khía cạnh ám chỉ đến tội lỗi của con người tự nó cũng là một thứ gương mù gương xấu, rất nguy hiểm cho cộng đồng xă hội loài người nói chung, nhất là thành phần yếu đuối nhẹ dạ nói riêng. Phải chăng đó là lư do Giáo Hội đă chọn Bài Đọc II cho Chúa Nhật VI Thường Niên này một đoạn thư của Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Corintô, trong đó ngài khuyên nhủ Kitô hữu chẳng những đừng gây gương mù mà c̣n nhắm đến lợi ích thiêng liêng của tha nhân nữa: "đừng nên cớ cho người Do-thái, dân ngoại hay Hội thánh của Thiên Chúa phải vấp phạm. Như tôi đây, tôi cố làm hài ḷng mọi người trong mọi sự, không t́m điều ǵ lợi ích cho tôi, nhưng t́m điều lợi ích cho nhiều người, để họ được cứu rỗi".

 

Một nạn nhân phong cùi sống lẻ loi cô độc một ḿnh ở một nơi xa xôi hẻo lánh th́ chẳng khác ǵ như một bóng ma thấp thoáng ở ngoài nghĩa trang nào đó gần khu vực loài người sinh hoạt xă hội. Họ chẳng khác nào như một thứ đồ bỏ của xă hội, ai cũng sợ họ và tránh xa họ. Họ cảm thấy vô cùng nhục nhă và tủi hổ. Một con vật nuôi trong nhà c̣n được gần chủ nhân con người; c̣n họ, với chứng bệnh phong cùi, họ c̣n bị coi thua kém hơn cả một con vật nuôi trong nhà nữa. Con người được dựng nên để sống có đôi, có xă hội, có liên hệ v.v. mà nay chỉ v́ triệu chứng phong hủi ghê tởm hoàn toàn ngoài ư muốn của họ mà họ trở thành "nửa người nửa ngợm nửa đười ươi".

 

Một con người nạn nhân bị phong hủi như sống trong nấm mộ hoang trên thế gian này như thế mà bỗng chốc được lành sạch hoàn toàn th́ c̣n ǵ bằng, th́ c̣n ǵ sướng hơn, c̣n ǵ vui hơn, như từ cơi chết sống lại, làm sao không tưng bừng nhẩy nhót, làm sao không la lên hét lên chứ. Thế nên mới thông cảm được cho nạn nhân tật phong trong bài Phúc Âm hôm nay, cho dù được Đấng chữa lành cho căn dặn kỹ lưỡng rằng "'đừng nói cho ai biết, một hăy đi tŕnh diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng ḿnh đă được khỏi bệnh'. Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được".

 

Chắc chắn trước khi chữa lành cho nạn nhân phong hủi này, Chúa Giêsu đă biết trước dù có ngăn cấm anh ta sau khi chữa lành cho anh ta là không được nói ǵ với ai anh ta vẫn cứ nói, nhưng Người không v́ thế mà không cứu chữa cho anh ta. Vấn đề v́ anh ta loan truyền tin anh ta được chữa lành sạch khiến Người "không thể công khai vào thành nào được" không thành vấn đề, v́ "hữu xạ tự nhiên hương", ở chỗ, cho dù "Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ", thế mà "người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người" một cách khác thường, chứng tỏ ảnh hưởng và sức thu hút mănh liệt của "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lư".

 

Động lực chính yếu Chúa Giêsu cứu chữa nạn nhân chính là v́ Người "động ḷng thương", nghĩa là hoàn toàn v́ Người, nên không một cái ǵ bên ngoài nơi đối tượng có thể gây trở ngại cho ḷng thương xót của Người, trái lại, chính t́nh trạng khốn khổ của nạn nhân, cộng với niềm tin của anh ta đặt ở Người"Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch"được bày tỏ qua ngôn hành thích đáng của anh ta"đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa", lại càng trở thành cảm hứng cho Người tỏ ḿnh ra, thành cơ hội tốt đẹp để Người ban phát ơn lành: "Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: 'Ta muốn, anh hăy khỏi bệnh'. Tức th́ bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch".

 

Có một chi tiết nữa trong Bài Phúc Âm cũng cần phải lưu ư và khai thác nữa, đó là thái độ của Chúa Giêsu đối với nạn nhân phong hủi vừa được Người chữa lành cho: "Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay". Tại sao thế - như thể Người vừa làm một chuyện ǵ đó lén lút cho/với anh ta vậy? Tại sao nạn nhân vừa được lành sạch bệnh phong hủi lại phải "đi ngay" - Kẻo bị người ta thấy hay sao? Thấy cái ǵ chứ? Thấy việc Người chữa lành cho anh ta à? Bằng không th́ tại sao Người lại cấm không cho anh ta nói với ai?! Nhưng Người không cho anh ta nói về sự kiện anh ta được lành sạch hay về việc Người chữa lành cho anh ta??

 

Chi tiết này có thể cho thấy rằng nạn nhân phong hủi này dám liều lĩnh đến gặp riêng Người, kiểu chặn đầu Người, nhờ nghe ngóng tin tức ở đâu không biết, và dù chưa bao giờ gặp Người, mới chỉ nghe danh của Người, mà đă tin tưởng nơi Người, đến độ vượt hàng rào luật lệ tách ly người phong hủi ra khỏi xă hội loài người, không được gặp bất cứ một ai. Phải chăng chính hành động này của nạn nhân đă làm cho Người "động ḷng thương", chẳng những chữa lành cho anh ta, mà c̣n tránh cho anh ta khỏi bị tố cáo lỗi luật giao tiếp của thành phần bị cùi hủi như anh ta. Trong khi đó, chính nạn nhân lại không "care", lại bất chấp tất cả sau khi được chữa lành, đi loan truyền sự thật lành sạch của ḿnh, với tất cả tâm t́nh của câu họa trong Bài Đáp Ca hôm nay: "Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ con khỏi điều nguy khổ".

 

Phần Kitô hữu chúng ta cũng thế, ai cũng có tội, cũng sống chẳng khác ǵ như một con người bị cùi hủi, đáng ghê tởm, đáng bị mọi người xa lánh. Bởi thế, cho dù sau khi đă được thanh tẩy trong Phép Rửa tái sinh, chúng ta vẫn cần phải được chữa lành, được liên tục thanh tẩy bằng Bí Tích Ḥa Giải. Vấn đề ở đây là chúng ta có cảm thấy hân hoan vui sướng sau khi tội lỗi cùi hủi của chúng ta được tha thứ và tâm hồn của chúng ta được tái lành sạch hay chăng, theo như tâm t́nh của Bài Đáp Ca hôm nay:

 

1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong ḷng người đó chẳng có mưu gian!

2) Tôi xưng ra cùng Chúa tội phạm của tôi, và lỗi lầm của tôi, tôi đă không che giấu. Tôi nói: "Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đă tha thứ tội lỗi cho con".

3) Chư vị hiền nhân, hăy vui mừng hân hoan trong Chúa, và mọi người ḷng ngay hăy hớn hở reo mừng.


 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên


 

MTN.VI-B.mp3  

https://youtu.be/lz5iCKpaQaQ    

LeThanhCyrilo-Methodio.mp3   

14/2

Ngày 14 tháng 2  THÁNH SY-RI-LÔ ĐAN-SĨ  THÁNH MÊ-TÔ-ĐI-Ô GIÁM MỤC

Thánh Cyrillô, tu sĩ và thánh Mêthôđiô, giám mục  
 

(xin bấm vào hàng chữ trên đây để đọc tiểu sử)